Thông báo: Tiểu Bạch Dương được tiếp tục edit

Chắc hẳn một số người cũng đã biết bộ này đang được 1 nhà khác edit tiếp, nhưng mình sợ phần lớn các bạn vẫn chưa biết vì trên google chỉ hiện kết quả nhà mình thôi chứ không hiện nhà của bạn ấy. Bây giờ các bạn có thể tiếp tục đọc TBD rồi nha:

https://ciaossunota.wordpress.com/editmuc-luc-tieu-bach-duong/

Mình hay check mail thường xuyên nên ai có câu hỏi gì cứ gửi thẳng vào mail mình hoặc gửi trên đây cũng được.

kumaqi97@gmail.com

Thân.

Advertisements

Drop

Cuối cùng ngày này cũng đến, mình cũng biết bản thân sẽ không trung thành với sự nghiệp edit nên hôm nay xin được nói lời chia tay.

Cảm ơn các bạn đã đọc ủng hộ mình trong thời gian qua.

Mình xin drop tất cả các bộ đam mỹ trong nhà. Ai có lòng và đam mê xin hãy tiếp tục dịch.

Bye~ mọi ngừi :^)

Tiểu Bạch Dương – Chương 45

[45]

Bạch Tân Vũ nhắn: Du Phong Thành?

Bên kia cũng nhanh chóng trả lời: Chứ còn ai?

Bạch Tân Vũ nghĩ thầm, tên này chơi Tam Tự Kinh (ba chữ) nhiều quá sinh nghiện rồi, ông đây cũng giỏi văn lắm nhá, đoạn nhắn lại: Khó mà nói.

Bên kia lập tức gọi một cú tới, vừa bắt máy, âm thanh biếng nhác của Du Phong truyền đến, “Vài ngày không gặp đã nhảy lên đầu tôi rồi phải không, anh đang ở đâu?”

Bạch Tân Vũ do dự chốc lát, không định nói cho Du Phong Thành biết mình đang ở đảo Tần Hoàng, hai ngày trước ở phi trường cậu vừa bảo người ta không cần gặp mặt, bây giờ hắn biết mình chạy ra đây thì mất mặt chết, nghĩ vậy nói: “Đương nhiên là đang ở nhà.”

“Có nhớ tôi không?”

“Hứ, ngày nào tôi cũng ăn ngon nghỉ khỏe, không có thừa hơi nhớ cậu đâu.”

“Vậy sao, nhưng mà tôi có chút nhớ anh.”

Bạch Tân Vũ bất giác nhoẻn miệng cười, cậu ho nhẹ một tiếng, “Nhớ thì sao?”

“Mấy ngày nữa ra đảo Tần Hoàng tìm tôi đi.”

Bạch Tân Vũ nói: “Sao cậu không đến Bắc Kinh tìm tôi?”

“Anh ở Bắc Kinh từ nhỏ đến giờ chưa đủ hả? Phải đổi địa điểm chứ.”

“Trời lạnh thế này thì có gì hay ở đó đâu.” Bạch Tân Vũ xoa đôi bàn tay, sáng sớm ở đây lạnh khiếp.

“Bảo đến thì đến đi.”

Bạch Tân Vũ cố làm ra vẻ, “Được rồi, vài ngày nữa rảnh tôi sẽ đi thăm cậu.” Cậu định chờ tới khi anh cậu muốn quay trở về Bắc Kinh, đến lúc ấy lại để tài xế của ông nội đưa anh về, còn mình thì đi tìm Du Phong Thành.

Du Phong Thành vừa lòng “Ừ” một tiếng, “Này, hai ngày nay anh có ra ngoài lêu lổng không đấy?”

“Tôi đang ở chỗ anh họ giúp ảnh vài việc, bận bịu lắm…” Sau khi nói xong, cậu sực nhận ra cuộc đối thoại này hơi kì kì, nghĩ đi nghĩ lại sao cứ thấy hai người như người yêu chính thức ấy nhỉ, cậu nhếch miệng, “Tôi có làm gì cũng không đến lượt cậu xen vào.”

Du Phong Thành trầm mặc chốc lát, cười lạnh nói: “Tôi mà thèm quản anh ư, chỉ là ở phương diện này tôi khá chú trọng việc sạch sẽ, anh đừng quên nửa tháng sau chúng ta phải về quân đội, đừng chọc tôi giận, biết không?”

Bạch Tân Vũ rề rà “hừ” một tiếng.

“Chừng nào đến thì gọi cho tôi.” Du Phong Thành nói xong câu đó liền cúp máy

Bạch Tân Vũ nhìn màn hình dựng ngón giữa, sau lại nghĩ tới đây là điện thoại di động của mình, bao nhiêu buồn bực liền xìu xuống hết.

Giản Tùy Anh ở nhà ông nội đôi ba bữa, mỗi ngày đều theo ông chơi cờ, uống trà, đoạn thời gian này cứ như ở trong viện dưỡng lão, tuy thanh nhàn thoải mái, nhưng ai cũng nhận ra được tâm trạng của Giản Tùy Anh khá sa sút và nặng nề, có đôi khi lại thấy anh ngồi vẩn vơ một mình, khiến mọi người đều rất lo lắng. Bạch Tân Vũ cũng không biết nên an ủi anh như thế nào, chỉ có thể bồi anh, cuộc sống như vậy khiến cậu cảm thấy rất khác lạ, trước đây không quen là vì thích, nay là vì chẳng có việc gì để làm, ở quân đội cũng vậy, đã quen với nhịp điệu vội vã, gấp rút thường ngày, bây giờ thì ngược lại, cả ngày ngồi một chỗ, ngoài việc chạy bộ mỗi sáng ra thì cũng chỉ quanh quẩn ở vườn sau và chuồn heo, thậm chí còn nhờ vậy mà tài nịnh hót của cậu tăng nhanh vù vù, gây dựng cảm tình với tất cả các cô chú làm thuê.

Cuối cùng, ông nội cũng cảm thấy khó chịu với thái độ của Giản Tùy Anh, bèn thả tự do cho hai người, đi đâu thì đi, miễn sao vui là được.

Giản Tùy Anh lúc đầu không muốn đi, nhưng bị ông nội Giản và Bạch Tân Vũ dùng dằng mãi mới gật đầu đồng ý.

Bạch Tân Vũ lạ đường lạ xá không biết đi đâu, tài xế Ngô thấy vậy đưa hai người đến một quán bar, bảo đây là địa điểm “hot” nhất đảo, gái trai thi đổ nhau về đây hết. Bạch Tân Vũ cố ý liên hệ đám bạn bè quan hệ rộng của mình, bảo họ thêm vài cậu trai đẹp mắt tới, cậu nghĩ bây giờ hẳn là lúc anh cậu rất cần những thứ này.

Vừa tìm được hàng ghế lô, đã thấy những người kia đứng chờ, người bạn của Tân Vũ khá thông minh, nhanh nhảu đưa hai nam hai nữ “ngon lành” đến, bọn họ thấy hai người Bạch Tân Vũ bèn tiếp đón cực kì nhiệt tình, nào là hỏi han công việc, nào là cởi giúp áo khoác, châm lửa, rót rượu, sự chu đáo ân cần mua được bằng tiền này biết là giả dối, nhưng nó quả thật làm người ta dễ chịu.

Bạch Tân Vũ gọi hai cậu trai kia đến nói vài câu, nhắc rằng tâm trạng anh cậu không tốt lắm, cái gì không nên hỏi thì đừng hỏi, không được chủ động nếu chưa cho phép, phải hoàn toàn theo ý anh cậu.

Giản Tùy Anh nhắm chiếc sô pha không người mà ngồi xuống, hai cậu trai xinh đẹp kia cũng ngồi xuống theo hai bên, phối hợp nhau rót rượu cho hắn, Bạch Tân Vũ sợ hắn uống quá nhiều, bèn ngồi vào cạnh hắn tám chuyện để phân tán sự chú ý, Giản Tùy Anh khi thì trả lời đôi ba câu, khi thì ngồi đó sững sờ không nói gì, thấy vậy Bạch Tân Vũ lo lắng không thôi, nhưng lại không biểu hiện ra mặt.

Ngồi cạnh Bạch Tân Vũ là một cô gái tóc ngắn, mặt mày thanh tú, cứ dựa vào Bạch Tân Vũ nói chuyện suốt, bộ ngực đầy đặn ʘʘ của cô thỉnh thoảng ʘʘ đè lên cánh tay Bạch Tân Vũ, cố tình cọ xát mấy lần, Bạch Tân Vũ thỏa mãn vô cùng, nếu không phải anh cậu đang ở đây, có lẽ cậu đã nhịn hết nổi rồi. Cậu ở quân đội chín tháng, sau khi về chưa kịp nghỉ đã chạy đến đây để thăm anh, ngay cả cơ hội nói chuyện với phụ nữ một lần thôi cũng không có, bây giờ người đẹp cạnh bên khiến lòng cậu ngứa ngáy không thôi, hơn nữa việc này khiến cậu yên tâm đi phần nào, xem ra cho dù có bị Du Phong Thành dụ dỗ cách mấy đi chăng nữa, cậu vẫn thích phụ nữ hơn, hoặc có lẽ bản thân cậu vốn có xu hướng song tính luyến, chỉ là chưa phát hiện ra mà thôi.

Giản Tùy Anh thấy phiền, uống vài hớp rồi đứng dậy: “Mày ở đây chơi đi, đừng để ý tao.”

“Ừ.” Bạch Tân Vũ hết cách, đành phải ngồi một mình, chị gái tóc ngắn thấy có cơ hội, bèn mềm giọng làm nũng với Bạch Tân Vũ, đoạn mở rượu cho cậu.

Bạch Tân Vũ lúc mười mấy tuổi đã là một tay sát gái, cậu vốn cho rằng mình sẽ rất rành rọt đón nhận chuyện này, nhưng khi người đẹp nhiệt tình tán chuyện với cậu, tuy không phải không có cảm giác, song cậu lại cảm thấy cả người khó chịu, có lẽ đã lâu không tiếp xúc với phái nữ, nên cậu nhất thời không biết làm sao để cư xử hòa hợp với người ta, nhất là mùi son phấn và nước hoa trên người cô, khiến cho cậu có chút… chán ngấy.

Ý nghĩ này khiến cậu vô cùng sợ hãi, cậu không tin mình là người đồng tính, và cũng không muốn trở thành người đồng tính, cậu biết cậu và Du Phong Thành qua lại với nhau chỉ để giải buồn, hơn nữa, hai người đàn ông yêu nhau thì tốt lành gì chứ? Chẳng hạn như anh cậu đây, chẳng có kết quả gì tốt, với tư cách là một thẳng nam hơn hai mươi năm nay, thật ra trong lòng cậu chưa bao giờ tin rằng giữa người đồng tính có thứ gọi là tình yêu chân thành, cũng như việc qua lai với Du Phong Thành chủ yếu là do tính dục vậy, cậu rất sợ một mình sẽ trở thành người đồng tính, bởi vì nếu chuyện đó thật sự xảy ra, chứng tỏ một người “thẳng” có thể bị “bẻ cong,” hơn nữa, cậu không dám tin một ngày nào đó bản thân cậu sẽ thích Du Phong Thành, đó là điều khiến cậu sợ hãi nhất.

Nghĩ như vậy, cậu càng thêm tỏ ra nhiệt đình với người đẹp bên cạnh, cậu cố thuyết phục mình rằng chỉ chưa quen thôi, chốc nữa là lại bình thường ngay ấy mà, sẵn tiện chỉnh đốn lại tính hướng của mìn luôn một thể.

Giản Tùy Anh ngồi trong góc uống rượu giải sầu, còn cậu ở một bên tán tán tỉnh hai cô gái đẹp, dần dần, cậu cũng tìm về được cảm giác phong lưu năm ấy, nói chuyện cũng không ngại ngùng gì nữa, rượu hết ly này đến ly khác, cuối cùng cô gái tóc ngắn nghiễm nhiên dựa vào lòng cậu, bờ môi đỏ tươi và mềm mại kề sát lại, chủ động hôn cậu.

Bạch Tân Vũ cảm thấy có gì đó kì kì, sao bờ môi này đậm mùi son thế, lại còn mềm, hôn không đã gì cả, toàn chờ cậu chủ động mà thôi, nghĩ vậy cậu chợt hốt hoảng, tại sao cậu lại nghĩ đến nụ hôn của Du Phong Thành trong lúc đang hôn người đẹp chứ, má ơi, cậu không thể “cong” được! Cậu bèn ôm lấy eo người đẹp, hôn lấy hôn để một hồi lâu.

Sau khi nụ hôn chấm dứt, người đẹp dựa vào lòng cậu cười khúc khích, song cậu cảm thấy chẳng thoải mái tí nào, cũng không biết là do uống rượu quá nhiều, hay là do buồn bực trong lòng, cậu đẩy người đẹp ra, “Anh ra ngoài làm điếu thuốc.” Cậu báo một tiếng với Giản Tùy Anh, rồi cầm lấy bao thuốc lá đi ra ngoài.

Đứng ở cửa quán bar, không khí bên ngoài khoan khoái hơn hẳn, cậu bèn hít một hơi dài, chợt cảm thấy nơi đây quá ồn ào, lại đi đến bãi đỗ xe gần đó, muốn tìm một chỗ yên tĩnh để hút thuốc, lòng cậu giờ rối loạn trăm bề, nhìn, hay nghe thấy gì, cũng cảm thấy phiền phức vô cùng.

Cậu bước tới cạnh bồn hoa ngồi xổm xuống, châm lửa, chỉ thấy em gái tóc ngắn cũng theo ra, nở nụ cười quyến rũ đến gần cậu, “Anh ơi, em ra ngoài cùng anh được không?”

Bạch Tân Vũ gượng cười hai tiếng, “Ờm… bên ngoài lạnh lắm, em mặc ít vậy, đi về trước đi.” Hôm nay đảo Tần Hoàng có tuyết rơi, cậu nhìn cặp giò lộ ra ngoài của cô cũng thấy lạnh thay.

“Em không lạnh.” Người đẹp làm nũng nói: “Nếu em sợ em lạnh, vậy chúng ta ra chỗ nào ấm áp đi.”

Câu này ám chỉ quá rõ ràng, Bạch Tân Vũ thật sự không tìm được lý do nào để từ chối cả, em gái ngực bự chẳng phải là loại cậu thích đó sao, tại sao còn phải do dự? Nếu thích thì làm đi chứ, con mẹ nó, đây không phải là thứ cậu chờ đợi chín tháng nay rồi sao!

Cuối cùng cậu vẫn sợ, bèn liếm lấp: “Anh của anh đang ở đây, hôm nay anh phải ở cùng ảnh, hôm khác anh lại hẹn em.”

Em gái thất vọng nói: “Nhớ nha, vậy anh lưu số của em đi.”

Bạch Tân Vũ lấy điện thoại cầm tay ra, “Em nói đi.” Cậu cúi đầu bấm bấm.

“138…”

“1, 3, 8…” Bạch Tân Vũ nói: “Sao không nói tiếp nữa?” Cậu ngẩng đầu, chỉ thấy em gái đang nhìn phía sau lưng cậu với ánh mắt vừa khó hiểu vừa sợ sệt, điệu bộ hệt như nhìn thấy quỷ, làm cậu quay phắt đầu lại, vừa nhìn thấy là ai, cậu suýt nữa đã té vào lùm hoa, người đang đứng sau lưng cậu đương nhiên không phải quỷ, thậm chí còn ghê hơn cả quỷ, đó chính là Du Phong Thành đang mặt mày đằng đằng sát khí.

Bạch Tân Vũ nhảy dựng lên, “Du, Du Phong Thành, sao cậu lại ở chỗ này?!”

Du Phong Thành lạnh mặt nhìn cậu, “Những lời này phải là tôi hỏi mới đúng. Không phải anh đang ở Bắc Kinh ư? Chẳng lẽ tối nay lại đột nhiên ra đảo Tần Hoàng? Xem ra anh đến đây không phải vì để tìm tôi nhỉ.”

Vẻ mặt Du Phong Thành quá rợn người, em gái xinh đẹp thấy tình hình không ổn, xoay người chạy mất.

Bạch Tân Vũ nuốt nước miếng, “Tôi… ừm… tôi đi theo anh họ ra đây.”

“Đến đây hồi nào?” Du Phong Thành nheo mắt lại nhìn cậu, “Anh nói dối, tôi sẽ biết.”

Bạch Tân Vũ nhớ Du Phong Thành từng nói rằng cậu là kiểu người nghĩ gì đều viết hết trên mặt, Du Phong Thành thông minh như vậy, cậu mà nói dối sẽ bị hắn tóm được ngay, đành cam chịu: “Hôm trước… hôm trước đã tới rồi.”

Du Phong Thành lạnh giọng nói: “Hôm trước anh đã tới, lại gạt tôi nói anh ở Bắc Kinh, nếu hôm nay tôi không đến quán bar, không tình cờ gặp anh, chắc hẳn anh sẽ ngủ với những ả điếm này rồi mới đến gặp tôi phải không?”

Bạch Tân Vũ giải thích: “Con mẹ nó tôi không có ngủ với ai hết, vừa rồi tôi cũng từ chối cô ta mà.”

“Đó là bởi vì anh của anh đang ở đây! Anh còn lưu số của ả ta nữa, cô ả có vẻ rất thích anh nhỉ, chắc là sẽ gọi cho anh đấy.”

Hai người đứng cách cửa một khoảng, nhưng âm lượng không thấp, làm ai nấy cũng chú ý, túm tụm lại xem, Bạch Tân Vũ cảm thấy hơi xấu hổ, thấp giọng nói: “Cậu khó hiểu quá đi, chuyện của tôi không cần cậu lo, còn cậu thì sao, đến quán bar cũng chỉ để uống rượu thôi chắc? Quán này thứ gì cũng có, tôi vừa mới gọi cho anh tôi hai “con vịt” (trai bao) đấy, không phải cậu rất thích đàn ông sao, có cần tôi gọi cho một người không?”

Du Phong Thành bóp cổ cậu, hung dữ nói: “Anh muốn chết phải không?”

Bạch Tân Vũ tóm lấy cánh tay Du Phong Thành, Du Phong Thành siết chặt tay lại, Bạch Tân Vũ bị bóp suýt không thở nổi, đá mạnh vào đùi Du Phong Thành, Du Phong Thành bị đau, bắt lấy cổ tay cậu, trở tay một cái đè cậu lên bồn hoa, cây trong bồn hơi cao, tuy được cắt tỉa gọn gàng, nhưng đâm vào ngực vẫn khá là đau, Bạch Tân Vũ cố giãy ra, song vẫn bị Du Phong Thành kiềm chặt hai tay.

Bạch Tân Vũ cả giận nói: “Cậu làm cái gì vậy! Cậu có quyền gì mà cấm tôi!”

Du Phong Thành lạnh nhạt nói: “Tôi đã nói tôi thích sạch sẽ, ai bảo anh qua lại với đám đàn bà đó làm chi.”

Bạch Tân Vũ xấu hổ nói, “Với cậu thì không, nhưng tôi vốn thích phụ nữ, nếu không phải vi cậu thì tôi chỉ làm chuyện đó với phụ nữ mà thôi, hai ta chỉ là bạn giường, cậu hiểu chưa? Bớt lo chuyện người khác đi!”

Du Phong Thành cúi người, ghé vào tai cậu nói: “Bạn giường? Chúng ta đã chính thức làm chuyện đó chưa? Chưa từng có cái gì gọi là bạn giường hết, giỏi thì nhắc lại hai chữ đó lần nữa xem!”

Bạch Tân Vũ cả giận nói: “Không biết, mau thả tôi ra!”

Trong lúc hai người đang giằng co, em gái tóc ngắn đã quay lại, vẻ mặt cực kì bối rối, “Anh ơi!”

Bạch Tân Vũ cảm thấy xấu hổ vô cùng, cũng may là đang ở đảo Tần Hoàng, chứ nếu bị người quen bắt gặp cảnh này, cậu còn mặt mũi nào gặp người ta nữa.

Dường như em gái tóc ngắn không có tâm trạng để cười, vội vội vàng vàng chạy đến trước mặt cậu, “Anh ơi, anh trai của anh đánh nhau với người ta kìa, anh mau ra đó xem đi!”

Bạch Tân Vũ trợn mắt, chẳng biết lấy lại sức từ hồi nào, tức khắc giãy khỏi khống chế của Du Phong Thành, chạy vèo vào trong quán, tính tình anh cậu đang rất tệ, lại uống rượu, do dù có đánh nhau với người khác cũng chẳng phải chuyện gì lạ, nhưng cậu không muốn anh bị thương, anh đã luôn che chở cậu từ bé, bây giờ cậu cũng muốn bảo vệ lại anh.

Chạy về chỗ ghế lô cũ, ở đó, Giản Tùy Anh đang giằng co cùng với một vài người khác, hắn chỉ có một mình, còn đối phương có đến mười người, tuy bảo vệ đã đến nhưng đối phương cậy số đông mà quậy phá, không ai khống chế nổi, Giản Tùy Anh hai mắt đỏ au, miệng ngậm điếu thuốc, tay cầm chai rượu, vẻ mặt dữ tợn vô cùng, tựa như con quái vật ngụ trong cơ thể bấy lâu được giải phóng, điệu bộ trông như người mất lý trí, không muốn sống nữa.

Bạch Tân Vũ đi qua xem, có một người trong đám bị Giản Tùy Anh đánh đến nỗi mặt mày bê bết máu, có vẻ do đụng đầu vào tường, xương mũi gãy hết, đối phương đang cố thoát khỏi sự khống chế của bảo vệ để đánh trả Tùy Anh, nhưng Giản Tùy Anh chỉ đứng đó lạnh mặt nhìn.

Bạch Tân Vũ vọt tới, khẩn trương nói: “Anh, anh có sao không?”

Giản Tùy Anh nhìn cậu, bình tĩnh nói: “Chạy đi đâu vậy?”

“Hút điếu thuốc… Anh, chuyện gì xảy ra vậy? Em chỉ mới ra ngoài có mười phút, sao anh đã gây sự với người ta rồi?”

Giản Tùy anh chỉ vào tên mặt mũi be bét máu, “Cái thằng ngu này đi nhầm ghế, nó nói nhiều quá nên anh tức.”

Bạch Tân Vũ thấy đối phương đông người, không muốn rước phiền phước, bèn kéo Giản Tùy Anh bỏ chạy, đối phương tất nhiên sao có thể để hai người chuồn được, bọn chúng phá vòng vây, chạy hùng hục theo cả hai.

Bạch Tân Vũ bay lên đá một cước vào ngực một tên, làm hắn văng xa cả thước, rồi nắm tay Giản Tùy Anh hô lớn, “Anh, mình đi mau!”

Du Phong Thành đã chạy tới, chặn trước mặt hai người, chỉ vào đám người đang đuổi theo đằng sau, lạnh lùng nói: “Có đánh bọn chúng không?”

Một tên trong đám cả giận mắng: “Dám đánh em tao, hôm nay tao phải đập chết tụi mày.”

Du Phong Thành túm lấy một quản lý trong quán, bình tĩnh nói: “Bữa này cứ tính cho tôi nhé.”

Quản lý sắp khóc rồi, “Du thiếu, đợi đã, tôi không chắc mình giải quyết được việc này đâu.”

Du Phong Thành vỗ lưng hắn trấn an, “Cậu vừa giải phẫu xong, đừng sợ, đứng tránh xa một chút.” Nói xong đẩy tay quản lý ra, nhấc cái ghế gần đó lên, không nói tiếng vào bèn quăng nó vào đám người kia.

Bảo vệ vừa định ra mặt giải quyết, nhưng sau khi thấy việc này, ai nấy đều tự động lui ra, đám người kia ỷ mình đông, lại thấy Du Phong Thành chỉ là một thằng nhóc, càng không để hắn vào mắt, bọn chúng vọt lên, chai rượu, ghế, bình hoa, cái gì tiện tay thì lấy, ném về phía Du Phong Thành.

Bạch Tân Vũ và Giản Tùy Anh đương nhiên không đành lòng đứng nhìn Du Phong Thành liều lĩnh một mình, hăng hái xông lên, trong ba người, Du Phong Thành và Giản Tùy Anh đều là những tay oánh lộn từ nhỏ, còn Bạch Tân Vũ tuy trước kia hơi nhu nhược, nhưng sau khi được rèn luyện ở quân đội, cậu đã trở thành người mà không phải ai cũng có thể đối phó được, cả ba đứng cạnh nhau, sức chiến đấu kinh người, “quần” đám người kia đến tơi bời tan tác, quầy bar cạnh đó bị đập nát bét, người trong quán bar cũng chuồn hơn phân nửa, chỉ sót lại vài người đứng xem kịch vui.

Bạch Tân Vũ rất lâu đã không được đánh đấm thỏa thê thế này, lần trước ở trên trấn chưa đã ghiền đã bị đội trưởng kéo chạy mất, sau lại nhiều chuyện không vui xảy ra, mà chuyện này vẫn như cái bóng trong lòng cậu, giờ đã được thỏa nguyện, có lẽ anh cậu cũng đang rất cần một cách như vậy để trút hết bực bội trong lòng.

Lúc này tay quản lý hô to với Du Phong Thành: “Cảnh sát đến rồi!”

Du Phong Thành thấy đánh cũng được kha khá, bèn quăng ghế ra, kéo Bạch Tân Vũ chạy, “Đi thôi, bị cảnh sát bắt thì phiền phức lắm.”

Quản lý nháy mắt nhìn Du Phong Thành, ý bảo giúp ba người ra ngoài.

Bạch Tân Vũ kéo anh mình, “Anh, mình đi thôi.”

Giản Tùy Anh dường như vẫn còn chưa đã ghiền, “Đợi chút, cái thằng kia chưa gục nữa.”

Bạch Tân Vũ vội la lên: “Anh, đi mau.” Hắn hạ giọng nói: “Em là lính mà!”

Giản Tùy Anh tỉnh táo vài phần, lắc lắc đầu, rồi đi theo cậu.

Quản lý đưa cả ba ra cửa sau dành cho nhân viên, “Các anh đi đi, cảnh sát cứ để tôi lo.”

Du Phong Thành cười vỗ vai hắn, “Phiền cho cậu rồi.”

Quản lý thở dài: “Thôi đi, từ lúc tôi làm quản lý quán bar của Lục gia, làm gì có nhà nào là chưa bị cậu đánh.”

Du Phong Thành hả họng cười, “Cậu biết tôi là người không chủ động gây chuyện mà, tôi là người biết phải biết trái lắm đấy.”

Quản lý nói: “Đi nhanh lên đi.”

Du Phong Thành đưa hai người ra bãi đỗ xe, ngồi trên xe Du Phong Thành, cả ba rất nhanh đã thoát khỏi hiện trường.

Giản Tùy Anh ngồi phịch xuống ghế, ngây người nhìn ngoài cửa sổ.

Bạch Tân Vũ mở đèn trong xe lên, cẩn thận kiểm tra thân thể của Giản Tùy Anh, “Anh, anh có bị thương không?”

Giản Tùy Anh lắc đầu, “Không có.”

Bạch Tân Vũ nói: “Cổ tay anh không sao chứ? Chảy máu rồi kìa.”

“Không sao.” Giản Tùy Anh đột nhiên lấy lại tinh thần, “Ơ, cậu là ai? Bạn của Tân Vũ à?”

Bạch Tân Vũ sợ Du Phong Thành nói ra quan hệ của hai người, vội vã tiếp lời: “Cậu ta là đồng đội của em đó!”

“Đồng đội?”

“Đúng vậy… tên là Du Phong Thành.”

“Hả?” Giản Tùy Anh nhướng mày, “Cháu trai của Hoắc Kiều?”

Du Phong Thành liếc nhìn Giản Tùy Anh qua kính chiếu hậu, thấy Bạch Tân Vũ cứ sờ tới sờ lui, tìm miệng vết thương trên người hắn, mặt ngoài tỏ ra không quan tâm, nhưng trong lòng lại cực kỳ khó chịu, hắn miễn cưỡng nói: “Vâng, anh Giản.”

Giản Tùy Anh khẽ cười một tiếng, “Khó trách lúc vừa đến quân đội, Tân Vũ cứ nói cậu khi dễ nó.” Hắn nhìn Bạch Tân Vũ, “Bộ dạng mày thế này, bị bắt nạt cũng đáng.”

Bạch Tân Vũ nhếch miệng, “Anh có còn là anh trai em nữa không vậy?”

Giản Tùy Anh đánh cái ngáp, “Tao mệt rồi, đêm nay đừng về nhà ông nội, kẻo lại làm phiền ông, đi khách sạn đi.”

“Được.” Bạch Tân Vũ vừa quay đầu, vừa khéo bắt gặp ánh mắt của Du Phong Thành qua gương chiếu hậu, cậu nhớ lại hai người vừa cãi vã xong, lại đánh nhau với người khác, đâm ra không biết nên đối mặt với Du Phong Thành như thế nào, nên giận tiếp, hay là cảm ơn người ta đây? Cậu lúng túng nói: “Cậu thả bọn tôi ở khách sạn đi.”

Du Phong Thành liếc mắt nhìn cậu, chuyên chú lái xe rồi, chỉ chốc lát sau đã đỗ ngay trước cửa một khách sạn.

Giản Tùy Anh không biết đã ngủ từ lúc nào, hai người nâng hắn dậy, khiêng lên lầu.

Sau khi đỡ Giản Tùy Anh vào phòng, Bạch Tân Vũ cởi giày và áo khoác của hắn ra, dùng thuốc xử lý miệng vết thương, Giản Tùy Anh giữa chừng tỉnh dậy, sau khi thấy Bạch Tân Vũ thì lại nhắm mắt, giống như đã quen với việc được người khác hầu hạ, dứt khoát ngủ luôn.

Chăm sóc cho Giản Tùy Anh xong, Bạch Tân Vũ mệt muốn xỉu.

Du Phong Thành vừa muốn mở miệng nói chuyện, Bạch Tân Vũ liền “xuỵt” một tiếng, dùng khẩu hình nói: “Đi ra ngoài hẵng nói.”

Hai người lui ra ngoài, đi vào căn phòng Du Phong Thành thuê bên cạnh.

Bạch Tân Vũ rốt cục mới dám lớn tiếng, không đợi Du Phong Thành mở miệng, cậu đã nói: “Chuyện này tôi cảm ơn cậu.”

Du Phong Thành nhướng mày, “Hửm? Vậy cảm ơn tôi như thế nào?”

Bạch Tân Vũ nuốt nước miếng, “Tôi… tôi không so đo chuyện hồi nãy của chúng ta nữa.”

Du Phong Thành nắm lấy cằm cậu, “Nhưng tôi thì muốn.”

Tiểu Bạch Dương – Chương 44

[44]

“Mẹ em lo cho anh nên đã gọi hỏi nhà nội anh xin địa chỉ, nhưng em không cho bà đến, em nghĩ chắc anh muốn đánh em, nè, cho anh đánh đã luôn đó.”

Giản Tùy Anh dường như vẫn chưa hết sững sờ, đại khái là vì sự xuất hiện đột ngột của Bạch Tân Vũ và sự thay đổi đáng kể của cậu, thành thử chưa thấy hắn nổi giận gì cả.

Bạch Tân Vũ nhìn dáng vẻ thất hồn lạc phách của Giản Tùy Anh, trong lòng rất khó chịu, cậu rất muốn hỏi han anh thế nào rồi, thế nhưng không dám mở miệng.

Giản Tùy Anh khàn khàn nói: “Mày về hồi nào?”

“Mới hôm qua thôi, vừa về đã chạy ngay đến đây gặp anh đó, anh, em hứa từ bây giờ em không trốn nữa đâu, em xin lỗi, lúc trước em không hiểu chuyện, giờ em hối hận lắm, anh muốn phạt, muốn đánh em thế nào cũng được.”

Giản Tùy Anh mắt trắng không còn chút máu, “Tao không muốn đánh mày.”

“Không sao đâu, anh cứ đánh đi, ai bảo em ngu ngốc quá làm gì. Anh…” Bạch Tân Vũ bắt đàu làm nũng, “Anh, anh đừng giận em nữa, là em sai, em sẽ sửa sai mà, bây giờ em đã khác trước rồi.” Cậu biết chiêu làm nũng này thế nào cũng có tác dụng, chỉ cần dỗ anh vui vẻ, anh rồi lại sẽ mua cái này cái nọ cho cậu, chiều chuộng hết lòng, anh cậu đôi khi nhìn thì hung dữ thật, nhưng chẳng thể nào thắng nổi chiêu này của cậu đâu.

Quả nhiên, sắc mặt Giản Tùy Anh dịu đi chút ít, hắn trừng Bạch Tân Vũ, “Dù mày có nhận sai bao nhiêu đi nữa, tao cũng không xin cho mày ra khỏi quân đội đâu.”

Bạch Tân Vũ vội la lên: “Em không có ý đó. Đúng là khi ấy em rất muốn về nhà… Lúc em vừa đi, mỗi ngày như sống trong ngục giam vậy, em cũng hận anh cực kì luôn á, nhưng bây giờ em biết rồi, anh tốt với em lắm. Bây giờ nhìn lại, mới thấy bản thân mình ngày trước chẳng xứng với hai chữ “đàn ông” tí nào. Không biết kinh doanh thì thôi vậy, em thấy mình ở bộ đội cũng khá tốt.” Cậu lại quen thói sờ sờ mái đầu ngắn ngủn, “Ba mẹ em cũng vui lắm.”

Giản Tùy Anh bán tín bán nghi nhìn cậu, “Tìm cho tao điếu thuốc”.

“Vâng.” Bạch Tân Vũ quen tác phong trong quân đội, đứng phắt dậy tìm thuốc lá cho hắn, lục lạo quanh giường một hồi mới sực nghĩ ra, “Anh, tình trạng của anh bây giờ không tốt, hay là ăn cơm đi”.

“Không ăn, đưa tao thuốc lá”.

Bạch Tân Vũ bất đắc dĩ lấy điếu thuốc trong gói đặt ở tủ đầu giường, châm cho hắn.

Giản Tùy Anh hít một hơi thuốc lá, lại nói: “Mày đi lấy bia lại đây, uống vài lon với tao, kể nghe coi mấy tháng này làm gì.”

Bạch Tân Vũ chần chờ nói: “Anh, em biết trong lòng anh khó chịu, nhưng mà uống rượu hại thân, em đi hâm nóng thức ăn cho anh nha?”

“Mày tưởng tao là Lâm Đại Ngọc à??”

Bạch Tân Vũ bất đắc dĩ, đi lấy vài lon bia, lại hâm hóng đồ ăn mang từ nhà đến, đặt lên bàn, sau đó mới gọi Giản Tùy Anh ra.

Giản Tùy Anh xuống giường, lọ mọ thay vào bộ đồ mặc ở nhà, cổ áo và ống quần rộng thùng thình tôn lên thân hình gầy gò của hắn, hơn nữa sắc mặt hắn tái nhợt, mặt mày tiều tụy, gợi thêm vài phần người đẹp yểu bệnh.

Bạch Tân Vũ sờ cằm, “Anh, sao anh không mập lên chút nào vậy? Bộ anh không tập thể hình hả?”

Giản Tùy Anh đặt mông ngồi ở trước bàn, hớp một ngụm bia, mới thấp giọng nói: “Không rảnh.”

Bạch Tân Vũ cười hì hì xắn áo lên, chỉ vào cơ bụng của mình, đắc ý nói: “Anh, anh xem nè, bây giờ dáng người em chuẩn cực kì luôn.”

Giản Tùy Anh ngay cả đầu cũng lười ngẩng lên, vùi đầu ăn cơm.

Bạch Tân Vũ mất hết hứng bèn ngồi xuống, đã quen nhìn thấy một Giản Tùy Anh giỏi giang và kiêu ngạo, nay thấy anh như vậy, trong lòng Bạch Tân Vũ rất khó chịu.

Giản Tùy Anh nói: “Kể xem, đó giờ ở quân đội thế nào?”

Bạch Tân Vũ không sợ mất mặt trước mặt anh, bởi vì nhiều năm như vậy, bộ mặt nào của cậu cũng đều bị anh thấy hết rồi, thấy vậy cậu cũng ăn ngay nói thật, “Lúc vừa đi thì khỏi nói, tập luyện vừa mệt lại vừa khổ, hễ sai một tí là bị phạt, ngày nào cũng như ác mộng, muốn về nhà lắm luôn ý, sau khi đợt huấn luyện tân binh kết thúc thì người ta quẳng em sang đội bếp núc để cho heo ăn.”

Giản Tùy Anh “Hừ” một tiếng, “Tiễn mày đi quân đội là giúp mày rèn luyện đấy.”

Bạch Tân Vũ nhếch miệng, “Đúng là giúp em thật, có điều mới đầu người ta xem thường em ghê lắm, lại còn bắt nạt em …” Nhớ tới đoạn thời gian mới vào quân đội, Bạch Tân Vũ thấy mà kinh hãi.

“Mày kéo chân người khác thì họ khi dễ mày thôi, mà mày cũng ngốc, không trả đũa nó à? Ai dám khi dễ mày.”

Bạch Tân Vũ thở dài: “Nói thì dễ, đa số người trong đội đều xa lánh em mà, trả đũa cái nổi gì.”

Giản Tùy Anh nghe vậy có chút tức giận, “Cháu trai nhà ông Du không giúp mày à? Lúc đi tao đã nhờ nó chăm sóc mày, bộ mày không tìm nó sao?”

Bạch Tân Vũ nhớ tới du Phong Thành, nghĩ thầm chăm sóc đến trên giường luôn rồi còn gì, cậu lầm bầm nói: “Thôi đi, cậu ta là tên bắt nạt em ác nhất luôn đó.”

Giản Tùy Anh “mẹ nó” một tiếng, “Mày vô dụng quá, điện thoại tao đâu? Để tao gọi cho nó.”

“Ấy, đừng.” Bạch Tân Vũ cười nói: “Anh, không cần đâu, anh thấy không phải em bây giờ rất tốt đó sao, cũng may sau này em kiếm được vài thành tích, cũng đỡ hơn nhiều, năm sau em có thể về lại đại đội rồi, anh xem, những điều này đều do em tự mình cố gắng đạt được đấy, bây giờ em thấy thỏa mãn lắm.”

Giản Tùy anh nhìn cậu một cái, “Thật ư?”

“Ừ, thật đó. Em ăn khổ không ít đâu, bây giờ ba mẹ có cầm roi bắt em về nhà em cũng ứ về.”

Giản Tùy Anh cười cười, “Được, trưởng thành hơn rồi đấy.”

Bạch Tân Vũ nghiêm túc nói: “Anh, trước kia em không hiểu chuyện, làm anh buồn. Bây giờ em cũng muốn làm gì đó cho anh, chỉ cần anh nói một câu, em sẽ tìm hai con rùa Giản Tùy Lâm và Hứa Ngọc đánh cho te tua, bảo đảm chúng nó không xuống giường được.” Nhớ tới đống công phu quyền cước mình xài hồi ở trên thị trấn, Bạch Tân Vũ cảm thấy việc đánh Lý Ngọc và Tùy Lâm hẳn là dễ như trở bàn tay.

Giản Tùy Anh lắc đầu, “Thôi, bây giờ mày là lính rồi, đừng gây chuyện nữa. Muốn trừng trị bọn nó thì tao có rất nhiều cách, mày khỏi lo.”

Bạch Tân Vũ “à” một tiếng, “Nè, anh, đêm nay tụi mình ra ngoài chơi đi.”

“Sắp sửa sang năm mới rồi, còn đi đâu nữa?”

“Em nghe bạn nói có một quán gay bar mới mở, ở đó toàn người nơi khác đến, không lo bị phát hiện.” Chuyện anh cậu là cong là bí mật rất ít ai biết, kể cả người thân, cậu cũng không biết nếu anh biết quan hệ mập mờ giữa cậu và Du Phong Thành thì sẽ phản ứng như thế nào, cậu còn nhớ lúc bé khi lén nhìn anh hôn một người đàn ông khác, thấy hay còn bảo anh rằng muốn thử xem, ai dè chưa đâu đã bị anh đánh cho bầm dập, đoán chừng anh mà biết, thế nào cũng không tha cho cậu mà xem. Cơ mà cậu và Du Phong Thành là bạn giường, chuyện này vốn cũng chẳng có gì để nói.

Giản Tùy Anh nói: “Không đi.”

Bạch Tân Vũ sợ Giản Tùy Anh nhịn (tức) nhiều chết sớm, ngồi dỗ dành anh cả buổi trời mới được anh đồng ý đi tản bộ trong khu cư xá, hai người uống đã đời xong bèn khoác áo ngoài xuống lầu.
Hai người mải tâm sự lại chuyện xưa, không để ý mình đã đến ngoài cổng cư xá, đột nhiên, có chiếc xe đang đậu trước cổng bật đèn pha lên, ánh đèn sáng bưng rọi vào hai người, cửa xe mở ra, Bạch Tân Vũ chớp mắt vài lần mới thấy được một người đàn ông đang bước xuống xe, cậu cả giận nói: “Anh bạn, đừng nói là cậu cố ý đó nha.”

Người nọ đi vào, Bạch Tân Vũ lập tức nhận ra đó là ai – Lý ngọc – bạn học của Giản Tùy Lâm, cũng là người đã tiếp tay cho Tùy Lâm để lừa anh cậu, ấn tượng về Lý Ngọc phải nói đã là khắc khá sâu trong lòng Bạch Tân Vũ, theo hiểu biết nhiều năm của cậu về Giản Tùy Anh, vẻ ngoài đẹp mã của nó chính là loại anh cậu rất thích, dựa theo quan sát của cậu, thằng nhóc này nhất định có quan hệ gì đó với anh cậu.

Giản Tùy Anh nhìn thấy Lý Ngọc, sắc mặt tức khắc thay đổi.

Lý Ngọc nhìn Bạch Tân Vũ, lần này Bạch Tân Vũ trở về ngay cả ba mẹ cậu cũng nhận không ra, càng nói chi một người chỉ mới gặp vài lần như Lý Ngọc, Lý Ngọc hiển nhiên không nhận ra cậu, ánh mắt lạnh lẽo như muốn ăn thịt người, “Giản Tùy Anh, có phải một ngày không có đàn ông là anh không chịu nổi phải không?”

Bạch Tân Vũ trừng mắt, tức giận đùng đùng, thằng nhóc này đúng là có quan hệ mờ ám với Giản Tùy Anh, á à, ra là em trai cùng cha khác mẹ đi hợp tác với con bồ, bằng không anh cậu đẹp trai giỏi giang ngời ngời thế sao lại “lật thuyền trong mương” được chứ, hai đứa này đúng là đáng chết ngàn lần, Bạch Tân Vũ vốn không phải người hay gây chuyện, song bây giờ cậu không khống chế được nữa, vươn tay tát cho Lý Ngọc một bạt tai thật mạnh, sau đó xắn tay áo lên, lấy tư thế chuẩn bị chiến.

Lực tay của Bạch Tân Vũ giờ rất lớn, Lý Ngọc không hề phòng bị, suýt bị đánh ngã, hắn cố giữ lại thăng bằng, híp mắt nhìn Bạch Tân Vũ.

Bạch Tân Vũ thấy ánh mắt hắn thay đổi, biết rõ hắn đã nhận ra mình, Bạch Tân Vũ khiêu khích nhìn hắn, nghĩ thầm hôm nay ông đánh cho mày đi đời nhà mà luôn, cái đồ tiểu bạch kiểm vong ân phụ nghĩa.

Giản Tùy Anh ngược lại vô cùng bình tĩnh vỗ vai Bạch Tân Vũ, “Về đi.”

“Anh…” Bạch Tân Vũ không cam lòng đi về không như vậy, cậu còn chưa ra oai mà.

Lý Ngọc tiến lên một bước, ngăn trước mặt Tùy anh, “Anh Giản, em đã hiểu lầm anh, thật xin lỗi.”

Giản Tùy Anh cười giễu nói: “Tôi còn lạ gì? Cút đi, sắp sang năm mới đừng khiến tôi bực bội.”

Lý Ngọc lắp bắp nói: “Em, em tới đây để chúc tết anh, em đã chờ ở đây cả ngày rồi, anh Giản, anh cho em đón năm mới cùng anh được không?”

Giản Tùy Anh mắt điếc tai ngơ, trực tiếp quay trở về, Lý Ngọc muốn theo sau, Bạch Tân Vũ liền bước tới ngăn trước mặt hắn, “Anh tôi không muốn trả lời cậu đâu, cậu đừng có mong được với không được. Cậu muốn gì hả? Cậu với thằng tiểu Lâm lừa anh tôi đã rồi còn có mặt mũi chúc tết nữa sao?”

Lý Ngọc đẩy cậu ra, muốn đuổi theo sau.

Bạch Tân Vũ một tay níu lấy vạt áo trước của hắn, một tay bắt lấy cánh tay hắn, cậu nhẹ nhàng khiêng Lý Ngọc qua vai, rồi đập hắn lên mặt đất, hả hê cười, chiêu này cậu tập biết bao nhiêu lần, không đập cái thằng đẹp mã này thì không hả giận được!

Lý Ngọc kêu rên hai tiếng, đoạn đứng phắt dậy, duỗi tay về phía Bạch Tân Vũ, Bạch Tân Vũ định chụp lấy cổ tay hắn, lại bị hắn giành trước một bước giữ lấy cổ, ánh mắt Lý Ngọc sắc lẹm, hắn ghé vào lỗ tai cậu gằn từng chữ, “Bạch Tân Vũ đúng không? Tôi chỉ muốn gặp anh ấy chốc lát, rồi sẽ đi ngay, đừng cản tôi, ai cũng không được cản tôi.” Nói xong xô Bạch Tân Vũ té xuống đất, chạy vào trong cư xá.
(xin cho chủ nhà 3s để hoàn hồn lại… đúng là không thể đánh giá một tiểu công qua vẻ bề ngoài nha các bạn)

Bạch Tân Vũ khom người ho khan sồ sộ, lực tay của tên Lý Ngọc này lớn thật, rõ ràng trông nhã nhặn thế kia mà… Đúng là thất sách! Cậu sững sờ nói không ra lời, trong lòng thì ân cần hỏi thăm tổ tông mười tám đời của Lý Ngọc.

Chờ hít thở thông hẳn, cậu mới lật đật đuổi theo, trong khu cư xá, anh cậu đang nói chuyện với Lý Ngọc, cậu lặng lẽ đi tới, nghe lén cũng không được, mặc kệ cũng không xong, chỉ có thể đứng ở bụi cỏ cách đó không xa. Từ cuộc nói chuyện của bọn họ, cậu biết được anh cậu thật sự có tình cảm với con rùa này, hơn nữa còn là lần đầu tiên trong đời. Hóa ra một người dù có thông minh quyết tuyệt cỡ nào, đứng trước tình yêu, cũng có thể bị đánh bại.

Lý Ngọc càng lúc càng quá trớn, Bạch Tân Vũ nhịn không được, nhảy ra nói, “Anh, chúng ta lên lầu đi.”

Giản Tùy Anh khẽ gật đầu, đi về phía cửa thang máy.

Bạch Tân Vũ hung dữ trừng Lý Ngọc, dùng khẩu hình nói chữ “Cút”, rồi theo anh lên lầu.

“Anh, Aaaaaaanh.” Bạch Tân Vũ đuổi theo Giản Tùy Anh, vừa chạy vừa hô.

Giản Tùy Anh bực bội nói: “Cái gì?!”

Bạch Tân Vũ xấu hổ nói: “Em không có cố tình nghe lén đâu…”

Giản Tùy Anh trừng mắt nhìn cậu một cái, rồi xoay người rót cho mình chén rượu, không có ý tiếp tục đề tài này. Hắn khoanh chân ngồi dựa vào ghế sa lon, tóc tai tán loạn, chiếc áo lông cừu và quần ngủ bằng vải lanh càng tô thêm vẻ lười nhác của hắn, hắn hơi nghiêng đầu nhìn ngoài cửa sổ, một tay cầm chén rượu, một tay cầm điếu thuốc, Bạch Tân Vũ từ góc này nhìn lại, vừa khéo nhìn thấy đường cong ưu mỹ bên mặt và hàm râu ngắn ngủn của hắn, cậu nghĩ, người ta điên cuồng vì anh cậu cũng chẳng phải gì lạ, bộ dáng anh lôi thôi chán chường là thế, lại hệt như một bức họa. Cậu bổ nhào vào trên ghế sa lon, cười nói: “Anh, nếu anh thích loại như cậu ta, em biết cũng có người như vậy đó, cực kì đẹp trai luôn, hôm nay em gọi cậu ta ra đây cho anh xem nha, sao?”

Giản Tùy Anh hít một hơi thuốc lá, “Mày tỉnh dùm tao cái đi, rốt cuộc mày đến đây có chuyện gì, không có gì thì mau về nhà.”

“Em đến đây để bồi anh mà.” Bạch Tân Vũ nháy mắt, nịnh nọt nói.

Giản Tùy Anh trầm mặc một hồi, “Vậy mày theo tao ra đảo Tần Hoàng.”

“Hả?” đảo, đảo Tần Hoàng?

“Đi chúc tết ông nội tao, mày lái xe.”

“Bây giờ ư?” Bạch Tân Vũ nhìn đồng hồ, đã sắp mười một giờ, không phải, bây giờ thời gian không phải là vấn đề, nhưng sao tự dưng lại muốn đi đảo Tần Hoàng, nhỡ chạm mặt Du Phong Thành thì sao, Du sát tinh mà hiểu lầm mình đến đó vì hắn là toi à….

Giản Tùy Anh dập tắt thuốc lá, đứng dậy, “Đi bây giờ.”

Bạch Tân Vũ lắp bắp nói: “Cái này, cái này là anh muốn đi chứ không phải em đâu nha.”

Giản Tùy Anh dùng ánh mắt như nhìn đứa ngu mà nhìn cậu, “Mày lại lên cơn gì nữa vậy?”

“Em nói là, là, là anh bắt em đi đảo Tần Hoàng đó, không phải tự em muốn đi.”

Giản Tùy Anh nói: “Không muốn thì thôi.”

“Không không, anh muốn đi thì em đưa anh đi.” Bạch Tân Vũ chân chó chạy vào trong phòng, “Anh, em soạn hành lý cho anh nha.”

Hai người mang hành lý đơn giản đi xuống lầu.

Trên xe, Bạch Tân Vũ hỏi dò: “Anh, anh còn nhớ lúc anh mười mấy tuổi, anh đưa em đến đảo Tần Hoàng thăm ông nội không?”

“Nhớ.”

“Có phải người bạn anh hẹn lúc đó, là Hoắc kiều, cậu của Du Phong Thành không?”

Giản Tùy Anh lơ đãng nói: “Ừ, thằng nhóc đó tên là Du Phong Thành à, tao quên mất rồi, nó hiện giờ thế nào?”

“Cũng tạm.”

“Mày nói nó khi dễ mày đúng không, vậy nó có về không? Hẹn nó ra nói chuyện với tao.” Giản Tùy Anh khẩu khí bất thiện.

Bạch Tân Vũ liên tục nói: “Không cần không cần, bọn em bây giờ…. không sao nữa rồi, thân nhau lắm.”

Giản Tùy Anh thất thần nhìn ngoài cửa sổ, lẩm bẩm nói: “Nhoáng cái đã nhiều năm như vậy…”

“Anh, hồi em còn bé, có khi dễ cậu ta bao giờ chưa?”

“Có, hồi bé mày thích học tao, tao thế nào thì mày thế đó, tự ngẫm đi.”

Bạch Tân Vũ nhịn cười không được, cậu đích thực là một nhóc lưu manh khi ấy, nhưng chỉ có lúc anh ở đây cậu mới dám quậy như vậy thôi, nếu mà không có anh, cậu chỉ là “một con gà”, “Hoắc Kiều nói, lúc bé em từng bắt nạt cậu ta, đoán chừng vì vậy mà cậu ta ghét em.”

“Móa, bao nhiêu năm trước rồi, sao thù dai dữ vậy.”

“Đúng đó.” Bạch Tân Vũ nghĩ thầm, lần này đi đảo Tần Hoàng không biết có nên gọi điện thoại cho Du Phong Thành không? Dù gì cũng đã đi rồi, tuy không phải do cậu muốn, nhưng đã gần nhau như vậy, ăn một bữa cơm cũng đâu… Cái Lề Gì Thốn! Cậu không có số của Du Phong Thành!

Lúc ở quân đội cậu không cần phải xài điện thoại, muốn gặp ai, chỉ cần đi vài bước là được, cho tới giờ cậu cũng không nghĩ mình sẽ cần điện thoại để liên lạc với Du Phong Thành, như vậy… thôi cũng tốt, dù sao cũng không có ý định gặp mặt.

Hai người đến đảo Tần Hoàng vào lúc nửa đêm, ông nội đã sớm đi ngủ, cô người làm dọn phòng cho hai người, Bạch Tân Vũ mệt mỏi cực kì, đầu vừa chạm gối đã ngủ.

Sáng ngày thứ hai, trời còn chưa sáng, Bạch Tân Vũ đã thức. Cuộc sống ở bộ đội đã hình thành cho cậu thói quen, dù ngày hôm qua đón tàu đêm rất khuya, cậu vẫn dậy sớm theo đồng hồ sinh học, cậu bắt đầu rửa mặt, thay giầy thể thao, sau đó ra ngoài chạy bộ.

Nơi ông Giản ở là một trang viên cỡ trung do ông tự thuê người xây, trong nhà chỉ có vài miệng ăn, việc trồng trọt, chăn nuôi, sinh hoạt hầu như đều là tự cung tự túc, mỗi ngày ở đây đọc sách uống trà, rãnh rỗi tản bộ, quả thực như nơi thế ngoại đào nguyên. Mảnh đất này xây gần một cái hồ lớn, không khí, cảnh vật vô cùng tươi tốt, hai mươi năm về trước lúc mới mua, nơi đây vẫn còn khá vắng vẻ, nay thành thị mở rộng ra lân cận, giá cả ngày một tăng, nhưng dẫu bao nhiêu người đến hỏi mua, ông cụ vẫn không bán. Từ cái ngày dì của Giản Tùy Anh qua đời, anh xem nơi đây là chỗ tạm lánh cho mình, cách vài tháng lại đến đây, ở chơi đôi ba bữa.

Khi bé cậu đã đến đây một, hai lần, lúc ấy cảm thấy nông trang này thú vị, sau này lớn lên lại chê ở đây không có điều hòa, muỗi lại nhiều, thành ra cũng không đến nữa, giờ thì khác rồi, cậu thấy nơi này yên tĩnh, thời tiết dễ chịu, một nơi ở tốt, nói thật, từ khi đi lính, cho dù có đi đâu khác, cậu cũng không thấy khắc khổ bằng Tân Cương.

Cậu chạy vài vòng quanh hồ, sau đó quay về nông trang, ấn tượng về nơi này vẫn còn khá mù mờ trong đầu cậu, nhưng cậu vẫn cố tìm chút manh mối về chuyện xưa năm đó. Lúc ấy cậu và Du Phong Thành đi đâu, chơi cái gì? Cậu thật sự làm cho Du Phong Thành khóc rất nhiều lần ư? Nghĩ tới hình ảnh Du Phong Thành đầu đinh bị cậu bắt nạt khóc sướt mướt, trong lòng cậu bỗng dâng lên cảm giác sung sướng.

Trở lại phòng, vừa khéo đến giờ ăn sáng, ông nội Giản và Giản Tùy Anh đã thức dậy.

“Ông nội, anh, hai người dậy rồi.” Bạch Tân Vũ cười dịu dàng chào hỏi hai người, cái miệng nhỏ ngọt như đường, “Ông nội, chúc mừng năm mới, trông ông vẫn cường tráng như ngày nào, y như hồi còn trẻ í.”

Ông cụ mặt mày hớn hở, “Tân Vũ, thằng nhóc này, biết ăn nói phết nhỉ.” Ông cụ móc trong túi ra một xấp tiền lì xì dày cộm, “Chẳng mấy khi con đến đây thăm ông.”

Bạch Tân Vũ cười nói: “Hì hì, cám ơn ông nội, con không khách khí đâu nha.” Cậu nói lời này một nửa là đùa ông, nửa còn lại là thật lòng thật dạ, ông cụ năm nay đã hơn bảy mươi, ấy mà chẳng có cọng tóc bạc nào, tinh thần sáng láng, nói chuyện âm vang hữu lạc, tóc tai gọn gàng, sống lưng thẳng tắp, cứ ngỡ như hồi còn trẻ, dường như ngay cả thời gian và tuổi tác cũng không thể mài mòn được phong độ của một người lính.

Lúc ăn cơm, ông cụ cực kì hứng thú hỏi về tình hình của Bạch Tân Vũ ở quân đội, đoạn cứ bùi ngùi mãi về những ngày tháng đỉnh cao của mình, ông nội Giản và ông nội Du Phong Thành đều là người cùng lứa có công gây dựng nước, song ông Giản không đặt nặng con đường làm quan, về hưu sớm.

Ba người vừa ăn cơm vừa tâm sự, bầu không khí thoải mái lại yên tĩnh, Bạch Tân Vũ thấy lông mày Giản Tùy Anh dãn ra, mới rốt cuộc yên lòng.

Sau khi cơm nước xong, cậu lại đi dạo quanh trang viên, không ngờ lại phát hiện ở đây cũng có một chuồng heo, song cậu không bước qua, đáng lẽ cậu phải tránh xa nơi hôi hám này, nhưng cậu lại nghĩ phải hay chăng tất cả heo trên thế này đều có chung một số phận, đàn heo này nào so được với đàn cậu chăm ở Tân Cương, nhìn chúng, cậu thậm chí có thể đoán được kết cục của từng con, con này quá mập, hẳn sẽ bị làm thịt, con kia kén ăn, chắc sống được thêm mấy tháng, thậm chí cậu còn bị ma xui quỷ khiến đi tới, quan sát thức ăn của chúng có đủ dinh dưỡng hay không.

“Cậu Bạch.”

Bạch Tân Vũ giật mình, nhìn lại, đó là người ông nội Giản thuê lại đây để chăm đàn heo, “Ờ, ừm, chào chú.”

“Cậu Bạch, cậu tới đây làm gì thế? Ở đây bẩn lắm.” Hắn cười chất phác, “Cậu chưa thấy heo bao giờ ư? Tò mò sao?”

Bạch Tân Vũ cứng mặt, “Dạ, ờ, tò mò lắm ạ.”

“Hà hà, có gì vui mà tò mò đâu, vừa hôi lại vừa bẩn.”

“Dạ, vậy cháu trở về đây.” Bạch Tân Vũ nói xong liền nhanh chóng cất bước đi, đoạn được vài bước, cậu không nhịn được quay đầu lại, “À mà, cháu nghe nói heo vừa sinh thì phải cho uống nhiều nước, thêm tí muối nữa, nước nhiêu đây không đủ đâu ạ.”

Người nọ sững sờ.

Bạch Tân Vũ vừa đi vừa nói, “Cháu chỉ nghe nói thôi, nghe nói thôi à.” Cuối cùng xoay người bỏ chạy.

Cậu đi xa rồi, người nọ lẩm bẩm nói: “Sao cậu ta biết có heo nái mới sinh nhỉ…”

Bạch Tân Vũ sau khi đi xa khỏi chuồng heo, trong lòng bỗng dâng lên nỗi buồn nhàn nhạt, cậu làm sao thế này, cậu ngày trước ăn chơi đàng điếm, có bao giờ quan tâm đến chuyện cho heo ăn đâu. Tại sao! Tại sao bây giờ cậu lại để tâm đến chuyện đó đến thế? Thật là phi logic!

Cậu bực bội móc điện thoại ra, muốn liên lạc với bạn nhậu, định bụng tìm lại phong thái của Bạch thiếu gia năm xưa, vừa nhắn cho đám bạn xong, tức thì cậu nhận được một tin nhắn mới, cậu ngạc nhiên, sao tụi này dậy sớm thế nhỉ. Nhìn kỹ, là tin nhắn đến từ một số lạ, mở ra xem, chỉ có vỏn vẹn vốn chữ: Đang làm gì vậy?

Bạch Tân Vũ không chút suy nghĩ, lập tức nhắn lại: Ai thế?

Đối phương cũng nhanh chóng trả lời: Người đàn ông của em.

Bạch Tân Vũ cảm thấy trái tim mình nảy mạnh, sắc đỏ lan khắp cả da mặt.